Thật ra thì tôi cũng không biết chính xác học bao nhiêu giờ thì có thể thi tốt đâu, bởi tôi là đứa con gái mê tốc độ.

Tổng thời gian học đến khi đi thi khoảng 10 giờ. Phải kể từ buổi đầu đi học, thật sự tôi rất háo hức với việc học lái xe. Cứ nghĩ tới việc sắp thực hiện sở thích lái xe trời mưa và ngân nga bài hát mình yêu thích là tôi thấy phấn khích rồi. Cả một thế giới khác các bạn ạ. Nhưng mà cũng hồi hộp lắm! Vì lần đầu tiên học lái xe ô tô mà. Lại còn thêm lỡ mình đạp nhầm chân ga, hay canh không cẩn thận rồi ủi sập cái trường tập lái chắc khổ.

May mắn là mình học với thầy cực hiền và tận tâm với học sinh. Thầy chỉ mình bài bản, từ việc tập đánh lái nguội, đến cả việc trở thành người tham gia giao thông văn minh. Xong!

Bây giờ thì chạy thiệt nè. Cảm giác điều khiển xe, mình đang ngồi trong một cái hộp đang di chuyển hay lắm, nhưng cũng sợ nữa. Mình sợ vì mình chưa quen, chưa cảm nhận được xe, chưa thuần thục đạp thắng và nhấn ga. Nhưng rồi các bạn cũng sẽ quen nhanh thôi. Mình học bằng lái hạng B1 số tự động, nói nôm na nó như bạn chạy xe tay ga vậy đó. Kéo ga và thắng.

Việc còn lại cuối cùng, nhưng cũng rất quan trọng đó là canh xe. Nó đòi hỏi bạn phải quan sát tốt cả bên, phía trước và sau (và đặc biệt là khi chạy ra đường). Ngày thứ hai, thầy nói “hôm nay chạy ra đường nha!”. Ôi trời, nói thật tôi còn tưởng thầy đùa. Và ngày thứ hai quả thật là ú tim. Bạn thử tưởng tượng xem, bạn vừa mới dò dẫm biết đi hôm qua thôi, hôm nay bạn đã phải chạy đua với những tay đua lão luyện. Cảm giác của tôi là vậy đó.

Các bạn không biết đâu, sợ ơi là sợ. Vì tôi chưa quen xe, mà hôm qua lại chỉ chạy trong sân tập, một mình một cõi. Hôm nay ra toàn gặp các anh tải lớn, rồi các bạn xe máy không biết sợ là gì nữa chứ. Gặp xe chạy ngược chiều lại tôi toàn né. Cảm giác như hai xe sắp đâm vào nhau. Chạy xe thì nhìn chết một bên. Mà thậm chí nhiều khi còn không biết nhìn ở đâu. Rồi lâu lâu một bạn xe máy phóng từ trong hẻm ra làm tim muốn văng ra ngoài.

Một giờ đồng hồ chạy xe ngoài đường cảm giác dài như một năm. Tới lúc thầy bảo chạy về, mừng lắm luôn. Tôi như được giải thoát. Và có một điều thú vị là khi về lại sân tập để tập tiếp, tôi đã dạn hơn hẳn. Dám đạp chân ga khi đi trên những đoạn đường thẳng. Nhớ lại ngày đầu, tôi chỉ có đạp thắng hoặc nhả thắng thôi chứ tuyệt đối không dám nhấn ga.

Qua đến ngày thứ ba, tôi lại tập sa hình tiếp và học cách lùi xe theo chiều dọc. Trước khi học, tôi vẫn nghĩ lùi xe khó nhất. Mà học xong thấy cũng khó, nhưng không như tôi tưởng tượng. Bạn nắm một số “chiêu” cơ bản để áp dụng, sau đó tuỳ tình huống tìm cách xử lý là sẽ ổn. Còn cụ thể như thế nào, thì chắc các bạn phải học, trải nghiệm để hiểu rõ hơn.

Ngày thứ tư, tôi lại chạy ra đường. Thầy thì muốn tôi tập sa hình vì sa hình thi khó hơn. Còn tôi thì thấy chạy đường trường mới khó. Vì tôi vẫn nhớ cảm giác sợ sợ của ngày đầu tiên ‘thi đấu’ với các tay đua ở ngoài kia. Nhưng bất ngờ lắm, tôi dạn hơn, biết canh hơn và “lì” hơn. Tôi chạy với quan điểm là “đường ai người đó chạy, chẳng đâm đâu mà sợ”.

Thế là tôi chẳng né nữa, cứ giữ thẳng lái tự tin mà đi. Dám sử dụng ga ở những đoạn đường vắng, và thích nhất, tôi dám vượt xe các bạn ạ. Nhưng nhớ là phải dứt khoát. Nhưng mà nói chứ tôi không khuyên các bạn làm vậy nếu các bạn chưa canh tốt hay còn nhát tay. Vì thật ra tôi là một đứa hơi liều mạng.

Thấy ổn rồi, cộng thêm thầy nói thi đường trường dễ lắm, mà mỗi người chỉ chạy khoảng 2 km nữa nên tôi không còn sợ chạy ra đường nữa. Ngày thứ năm, tôi tập trung chạy sa hình, canh các điểm dừng, học lùi xe ngang và ôn lại bài lùi xe dọc. Tôi khuyên các bạn nên tập lùi ở nhiều nhà xe khác nhau nhé, vì như vậy các bạn sẽ linh động trong việc canh xe hơn. Năm ngày học với tôi cũng khá tự tin rồi. Sung sướng hơn, thầy nói “hôm nay tự tin đi thi được rồi”. Những ngày sau đó, tôi chăm chỉ luyện tập các bài trên sa hình đảm bảo chính xác, cứng tay hơn khi chạy trên đường trường.

Xem tiếp phần 2: ngày đi thi sát hạch.

Tác giả: Teana Trần